RẰM THÁNG BẢY – GIỮ GÌN TRUYỀN THỐNG TRI ÂN, LAN TỎA LÒNG NHÂN ÁI, NÓI KHÔNG VỚI MÊ TÍN, LÃNG PHÍ

Rằm tháng Bảy từ lâu đã trở thành một nét văn hóa quen thuộc trong đời sống tinh thần của người Việt. Đây là dịp để mỗi người hướng về cội nguồn, tưởng nhớ tổ tiên, ông bà, cha mẹ; đồng thời thể hiện lòng nhân ái, sự sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn và nuôi dưỡng những giá trị tốt đẹp trong đời sống cộng đồng.
Trong Phật giáo, ngày Rằm tháng Bảy gắn với lễ Vu Lan báo hiếu – một truyền thống giàu ý nghĩa nhân văn, nhắc nhở mỗi người về công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Trong đời sống dân gian, tháng Bảy âm lịch còn gắn với quan niệm “xá tội vong nhân”, thể hiện tinh thần thương người, mong muốn những người đã khuất, những hương hồn không nơi nương tựa được siêu thoát, an lành. Dù được nhìn nhận dưới góc độ tín ngưỡng dân gian hay giáo lý nhà Phật, những giá trị cốt lõi vẫn hướng con người đến lòng từ bi, sự biết ơn và cách sống thiện lành.
Điều quan trọng là trong quá trình gìn giữ truyền thống, mỗi gia đình cần hiểu đúng ý nghĩa của Rằm tháng Bảy, thực hành văn minh, tiết kiệm, tránh để những phong tục tốt đẹp bị biến tướng thành mê tín, phô trương hoặc gây lãng phí.
Rằm tháng Bảy – mùa của lòng biết ơn và hiếu nghĩa
Trong giáo lý nhà Phật, Vu Lan là dịp nhắc nhở con người về đạo hiếu. Câu chuyện về Tôn giả Mục Kiền Liên cứu mẹ thường được nhắc đến như một biểu tượng của lòng hiếu thảo và tinh thần hướng thiện. Giá trị của Vu Lan không nằm ở mâm cao cỗ đầy hay những lễ vật đắt tiền, mà trước hết nằm ở tình cảm chân thành của mỗi người dành cho cha mẹ. Khi cha mẹ còn sống, sự hiếu kính thiết thực nhất chính là quan tâm, chăm sóc, phụng dưỡng; biết lắng nghe, chia sẻ và dành thời gian cho những người đã hy sinh cả cuộc đời vì mình. Đối với những người đã khuất, lòng thành có thể được thể hiện bằng một nén hương, một lời tưởng niệm, một mâm cơm gia đình giản dị. Quan trọng hơn cả là con cháu sống tử tế, đoàn kết, làm việc thiện, giữ gìn gia phong và truyền lại những giá trị tốt đẹp cho thế hệ sau. Bởi vậy, Rằm tháng Bảy cũng là dịp để mỗi người tự nhìn lại cách ứng xử của mình với gia đình. Giữa cuộc sống hiện đại với nhiều bộn bề, đôi khi điều cha mẹ mong muốn không phải là những lễ vật đắt tiền mà đơn giản chỉ là một cuộc điện thoại hỏi thăm, một bữa cơm sum họp, một sự quan tâm đúng lúc.
“Xá tội vong nhân” – đề cao lòng từ bi, không phải sự sợ hãi
Trong tín ngưỡng dân gian, Rằm tháng Bảy còn được biết đến với tên gọi “xá tội vong nhân”. Theo quan niệm truyền thống, đây là dịp con người tưởng nhớ những người đã mất, trong đó có những hương hồn không nơi nương tựa. Nhìn ở góc độ nhân văn, phong tục này thể hiện tinh thần “thương người như thể thương thân”, không chỉ nhớ đến người thân trong gia đình mà còn mở rộng lòng thương đến những người đã khuất, những phận người bất hạnh. Đó là một nét đẹp đáng trân trọng trong văn hóa Việt Nam. Giáo lý nhà Phật cũng đề cao lòng từ bi, tinh thần làm việc thiện, tránh điều ác, tạo nghiệp lành. Vì vậy, việc thực hành các nghi lễ trong ngày Rằm tháng Bảy nên hướng đến sự thanh tịnh, thành kính và lòng nhân ái, thay vì tâm lý sợ hãi, cầu xin hoặc chạy theo những quan niệm thiếu căn cứ. Không nên hiểu rằng cứ làm lễ thật lớn, mua thật nhiều đồ lễ, đốt thật nhiều vàng mã thì sẽ được “phù hộ” hoặc tránh được tai họa. Những suy nghĩ như vậy dễ dẫn đến mê tín, làm mất đi ý nghĩa nhân văn vốn có của ngày lễ.
Không mê tín, không đốt vàng mã tràn lan
Một trong những vấn đề đáng lưu ý mỗi dịp Rằm tháng Bảy là tình trạng đốt vàng mã quá mức. Từ nhu cầu thể hiện lòng thành, ở một số nơi, việc đốt vàng mã có thể bị đẩy thành cuộc đua về số lượng và giá trị lễ vật. Nhiều gia đình mua rất nhiều tiền vàng, nhà cửa, xe cộ, đồ dùng bằng giấy để đốt với mong muốn gửi cho người đã khuất. Có gia đình còn chi tiêu một khoản tiền lớn cho việc sắm sửa lễ vật, trong khi điều kiện kinh tế còn khó khăn. Cần khẳng định rằng lòng hiếu kính không được đo bằng số lượng vàng mã. Một nén hương với lòng thành chân thật có ý nghĩa hơn việc đốt cả đống vàng mã nhưng thiếu sự quan tâm đến người thân khi họ còn sống. Việc đốt vàng mã tràn lan không chỉ gây tốn kém mà còn tạo ra khói bụi, tiềm ẩn nguy cơ cháy nổ, ảnh hưởng đến môi trường và sức khỏe cộng đồng. Vì vậy, mỗi gia đình cần thực hiện nghi lễ phù hợp, tiết kiệm, hạn chế tối đa việc đốt vàng mã; tuyệt đối không đốt tại những nơi có nguy cơ cháy nổ, khu vực công cộng hoặc nơi không được phép. Cùng với đó, cần loại bỏ tâm lý “nhà khác làm thì nhà mình cũng phải làm”, không chạy theo hình thức, không vay mượn hoặc chi tiêu quá khả năng chỉ để tổ chức một lễ cúng thật lớn.
Hiếu nghĩa phải bắt đầu từ những việc làm trong cuộc sống
Rằm tháng Bảy sẽ có ý nghĩa hơn nếu mỗi người biến lòng biết ơn thành những hành động cụ thể. Đó có thể là việc trở về thăm cha mẹ, chăm sóc ông bà; là một bữa cơm đoàn viên; là việc giúp đỡ người già neo đơn, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, những gia đình còn thiếu thốn trong cộng đồng. Đó cũng có thể là một việc làm thiện nguyện, một phần quà dành cho người khó khăn, một hành động bảo vệ môi trường hay đơn giản là sống nhân ái, không làm điều tổn hại đến người khác. Trong tinh thần Phật giáo, làm việc thiện không chỉ để cầu phúc cho bản thân mà còn là cách nuôi dưỡng lòng từ bi, chuyển hóa chính mình. Báo hiếu cũng không chỉ được thực hiện trong một ngày Rằm tháng Bảy, mà cần trở thành cách sống thường xuyên của mỗi người. Nếu mỗi gia đình dành một phần số tiền đáng lẽ dùng để mua vàng mã cho những hoạt động thiết thực như giúp đỡ người nghèo, hỗ trợ trẻ em khó khăn, ủng hộ người bệnh hoặc đóng góp các hoạt động an sinh xã hội, thì giá trị nhân văn của mùa Vu Lan sẽ được lan tỏa sâu rộng hơn.
Gìn giữ truyền thống bằng cách thực hành văn minh
Truyền thống chỉ thực sự có sức sống khi được gìn giữ bằng những giá trị tốt đẹp và phù hợp với đời sống hiện đại. Rằm tháng Bảy cũng vậy. Mỗi gia đình có thể chuẩn bị một mâm cơm giản dị, sạch sẽ, phù hợp điều kiện kinh tế; thành kính tưởng nhớ tổ tiên, ông bà, cha mẹ và người đã khuất. Không cần phô trương, không cần lễ vật cầu kỳ, càng không nên biến việc thờ cúng thành gánh nặng kinh tế. Các cơ sở thờ tự, gia đình và cộng đồng cần tuyên truyền, vận động người dân thực hiện nếp sống văn minh trong hoạt động tín ngưỡng; không lợi dụng tín ngưỡng để trục lợi; không truyền bá những nội dung mê tín dị đoan; không tổ chức các hoạt động gây mất an ninh, trật tự, ảnh hưởng môi trường và đời sống nhân dân. Mỗi người cũng cần tỉnh táo trước những lời quảng bá, truyền miệng về “cúng giải hạn”, “cắt vận”, “mua lễ để tránh tai họa” hay những hình thức cầu cúng mang tính mê tín. Không có lễ vật nào có thể thay thế cho một lối sống tử tế; không có mâm lễ nào có thể thay thế cho trách nhiệm của con người đối với gia đình và xã hội.
Để Rằm tháng Bảy thực sự là mùa yêu thương
Rằm tháng Bảy không chỉ là một ngày lễ trong năm. Đó là dịp để mỗi người chậm lại, nhớ về những người đã sinh thành, dưỡng dục mình; nhớ về tổ tiên, nguồn cội và biết trân trọng những người đang hiện diện bên cạnh. Trong cuộc sống hôm nay, khi vật chất ngày càng đủ đầy nhưng con người đôi khi lại thiếu thời gian dành cho nhau, thông điệp về lòng hiếu thảo, tình yêu thương và sự sẻ chia của mùa Vu Lan càng trở nên có ý nghĩa. Hãy để Rằm tháng Bảy là dịp đoàn tụ thay vì phô trương; là ngày của lòng biết ơn thay vì sợ hãi; là thời điểm làm việc thiện thay vì mê tín; là sự thành kính chứ không phải lãng phí. Một nén hương thành kính, một mâm cơm giản dị, một lời hỏi thăm cha mẹ, một việc thiện giúp người khó khăn – những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại chính là cách thiết thực nhất để gìn giữ giá trị của truyền thống. Gìn giữ Rằm tháng Bảy không có nghĩa là giữ lại mọi tập tục một cách máy móc. Đó là biết chắt lọc những giá trị nhân văn tốt đẹp, loại bỏ những biểu hiện mê tín, lãng phí, không phù hợp; để truyền thống tiếp tục sống trong đời sống hiện đại bằng tinh thần nhân ái, hiếu nghĩa và văn minh.
Rằm tháng Bảy – nhớ về nguồn cội, trọn đạo hiếu, gieo điều thiện. Không mê tín, không phô trương, không lãng phí; để mỗi nén hương dâng lên là một lời tri ân, mỗi việc thiện làm hôm nay là một cách vun bồi phúc lành cho gia đình và cộng đồng.